Suy niệm Tin Mừng Thứ 6 sau Chúa nhật 18 Thường Niên
Mt 16, 24-28
355958-bang-lang.jpgCó những người đã chết nhưng vẫn sống và có những người sống mà như đã chết. Mạng sống ở đây vừa là mạng sống thể lý vừa là sự sống mang tính siêu nhiên. Sự sống và cái chết trong bài Tin Mừng hôm nay, không đơn thuần hiểu theo thể lý, nhưng là sự sống siêu nhiên, sự sống không lệ thuộc vào thể xác này. Sự sống của một sự hiện diện mới thật cao sáng và vĩnh cửu…
Câu chuyện đắm ca-nô xảy ra mới đây-đầu tháng 8 năm 2013, tại Cần giờ đã làm 9 người thiệt mạng. Trong số 9 người chết này, có một người tên là Trần Hữu Hiệp, sinh 1988 tại Thanh Hóa, đã được nhiều báo chí biết đến như một “người hùng” khi trao chiếc áo phao sinh mạng mình cho người bạn nữ đồng nghiệp- người trong cơn nguy kịch của cái chết…Trước ngưỡng cửa cái chết, với bản năng sinh tồn, dường như ai ai cũng muốn dành giật sự sống còn lại cho mình, để thoát chết…thế nhưng, vẫn có những người vì mạng sống của người khác, sẵn sàng thế mạng để người khác được sống, được sống vì ý nghĩa của cuộc đời họ. Hình ảnh của Thánh Maximilian Kolbe, học sinh Nguyễn Kim Nam-Nghệ An, Anh Trần Hữu Hiệp và nhiều những anh hùng vô danh khác…Tuy họ đã chết, không còn hiện diện hữu hình trên cõi trần này nữa…nhưng họ vẫn sống, họ vẫn hiện diện thật sống động, thật ý nghĩa trong lòng của những người bạn, những người thân, của gia đình và trong lòng dân tộc qua mọi thời đại. Còn những cái chết khác thì sao?!cái chết của họ cũng như cái chết của nhiều người khác-“chết là hết!?”mọi chuyện sẽ trôi vào quên lãng…
Sự sống đáng giá biết bao!Vì thế, có những người chấp nhận đánh đổi tất cả để được kéo thêm sự sống, hoặc có những người vì đảm bảo sự sống, sự sống sung mãn cho chính mình, mà quên người khác, hoặc “hy sinh” người khác để mình sống…nhưng cũng có những con người, vì sự sống của những người khác, đã quên thân mình. Thật vậy, như Chúa Giê-su đã nói: Không có tình yêu nào so sánh cho bằng sự hy sinh sự sống duy nhất của đời mình để cho người khác được sống. Tự cứu mạng mình thì mất, liều mất mạng sống vì tha nhân thì sẽ được sống. Lời nầy xem ra cực kỳ phi lý và khó chấp nhận, nhưng đó là một chân lý sâu thẳm.
Minh Tứ

THỨ SÁU. - Mát Thêu 16,24-28.

A. Hạt giống…

Sau khi đã quở trách Phêrô vì đã ngăn cản Ngài đi theo con đường Thập giá, Chúa Giêsu nói thêm rằng con đường ấy là con đường mà bất cứ ai muốn làm môn đệ Ngài thì đều phải theo : “Nếu ai muốn theo Thầy thì hãy từ bỏ mình đi vác Thập giá mình mà theo”.

Khi giải thích con đường Thập giá ấy, Chúa Giêsu đã đưa ra một nghịch lý : “Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai đành bất mạng sống mình vì Ta thì sẽ được sống”.

B...Nẩy mầm.

1. “Nếu ai muốn theo Thầy thì hãy từ bỏ mình đi vác Thập giá mình mà theo” : Chúa Giêsu không ép tôi theo Ngài, Chúa không buộc tôi bỏ mình mà vác Thập giá. Ngài chỉ mời tôi thôi và cho tôi tự do. Nếu tôi muốn theo thì hãy bỏ mình mà vác Thập giá, nếu tôi không muốn thì thôi.

Nhưng vì thương tôi, nên Ngài đã cho biết những sự lợi hại: “Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai đành mất mạng sống mình vì Ta thì sẽ được sống”, và “Được lời lãi cả thế gian mà thiệt hại sự sống mình thì được ích gì ?”

2. Chúa không bảo chúng ta đi tìm Thập giá, nhưng là hãy vác lấy Thập giá mình. Một cách nào đó, không ai có thể thoát khỏi Thập giá trong cuộc sống… Đau khổ không phải là một đày đọa con người phải gánh chịu, mà là một phương thế nên thánh. Mỗi người một Thập giá, mỗi ngày một Thập giá. Ai trong chúng ta cũng đang chịu một đau khổ nào đó. Ước gì khổ đau thanh luyện chúng ta để mỗi lúc được kết hiệp với Chúa mật thiết hơn. (“Mỗi ngày một tin vui”).

3, Nơi nào có Thập giá, nơi đó có Thiên Chúa.

4. Hai cách đi theo Chúa:

Chính thánh Don Bosco đả tưởng tượng chuyện sau đây : Một hôm Chúa Giêsu bảo Phêrô và Gioan đi theo Ngài lên núi. Ngài dặn mỗi ông mang theo một hòn đá. Phêrô suy nghĩ một chút rồi nhặt hòn đá nhỏ bỏ vào túi ; còn Gioan, do lòng quảng đại, vác cả một tảng đá to. Dĩ nhiên, đường dài, vác nặng, Gioan thở hổn hển và lên đến nơi sau cùng. Phêrô bước thảnh thơi và còn nói với Gioan : “Sao anh nhọc công vác tảng đá to như thế !”. Tới nơi, Chúa Giêsu bảo hai môn đệ ngồi xuống. Ngài đọc lời chúc tụng và biến hai viên đá thành bánh. Dĩ nhiên, Phêrô chỉ được chiếc bánh nhỏ xíu không đủ cho cơn đói cồn cào của ông.

Lần khác Chúa lại bảo hai ông lên núi và mang theo đá. Rút kinh nghiệm lần trước, Phêrô mang một tảng đá thật to. Đến nơi, ông ngồi chờ phép lạ. Nhưng Chúa Giêsu chỉ nói “Nào mỗi người hãy ngồi lên tảng đá mình mang theo. Không phải lúc nào Thầy cũng biến đá thành bánh đâu”. Rồi Ngài nói riêng với Phêrô : “Lòng quảng đại không phải là lòng quảng đại tính toán”.

Lạy Chúa, xin dạy con biết sống quảng đại, biết cho đi mà không tính toán, biết chiến đấu mà không sợ thương tích, và không chờ một phần thưởng nào khác hơn là biết mình đã làm theo Chúa. (Chờ đợi Chúa).

5. “Quả thật ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ được mạng sống ấy”. (Mt16,25).

Thượng Uý Tô Đức Thắng, người mới được đài truyền hình VTV1 ca ngợi về lòng can đảm, hy sinh quên mình vì những người hàng xóm. Vì thấy tên cướp có súng vượt rào vào nhà bà hành xóm, anh đuổi theo không chút sợ hãi, đồng thời báo cho những công an khác. Anh đã bị thương vì trúng đạn. Anh đã quên vì sự an bình của mình. Phẩm chất ấy, ai cũng phải trân trọng.

Chính lúc hủy mình ra không, Chúa Giêsu cho thấy Ngài là thế đó, là Thiên Chúa tình yêu. Ngài đã huỷ diệt mình vì tình yêu, tình yêu với Cha và tình yêu với con người.

Lạy Chúa, xin dạy con hiểu biết được: chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân, vì khi cho đi là lúc con được nhận lãnh. (Hosanna).

6. Mầm khác.

Thứ sáu: Mt 16,24-28

Giá trị của đau khổ.

Trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói với các môn đệ về những điều kiện để được làm môn đệ Ngài : từ bỏ mình, vác Thập giá, và đi theo Chúa Giêsu. Cả ba kiểu nói đều đồng nghĩa với nhau, và đều nói lên cái cốt yếu của đời sống kitô hữu, đó là đón nhận khổ đau như chính Chúa Giêsu đã đón  nhận cuộc  khổ nạn và cái chết dành cho Ngài.

Chúa Giêsu đã đưa ra những điều kiện trên đây liền sau khi Ngài loan báo về cuộc tử nạn của Ngài: Ngài sẽ bị đau khổ và bị treo trên Thập giá. Thập giá vốn là cái giá mà Chúa Giêsu phải trả vì cuộc sống và giáo lý của Ngài. Như vậy tất cả những ai muốn làm môn đệ Ngài đều trải qua con đường Thập giá ấy. Thật ra, đau khổ vốn là phần số chung của mọi người : đã mang tiếng khóc vào đời là mang lấy cả thân phận khổ đau, có khác chăng là thái độ của con người trước khổ đau mà thôi.

Chúa Giêsu đã để lại cho chúng ta một thái độ mẫu mực, Ngài không bao giờ lý giải về nguồn gốc của khổ đau, nhưng Ngài đón lấy khổ đau và biến nó thành cội nguồn của yêu thương Thập giá vốn là tận cùng sự bỉ ổi của con người, nhưng đã được Chúa Giêsu biến thành biểu tượng của tình yêu. Chúa Giêsu chịu treo trên Thập giá, không phải để đề cao đau khổ, mà chính là để biểu lộ tình yêu của Ngài. Như vậy, chính trong mầu nhiệm Thập giá Chúa Giêsu mà thái độ đón nhận đau khổ của chúng ta mang lấy ý nghĩa.

Bức tượng Mẹ Maria bồng xác Chúa Giêsu trên tay, do danh họa Michel-Angelo thực hiện và hiện được đặt tại Đền thờ thánh Phêrô ở Rôma, là một trong những kiệt tác về sự đau khổ. Mẹ Maria ôm xác Chúa Giêsu trong vòng tay Mẹ, không gì buồn thảm bằng ; thế nhưng đó cũng là một trong những kiệt tác về yêu thương. Tất cả đều tùy thuộc thái độ của con người trước khổ đau. Con người có thể trốn chạy đau khổ, con người có thể suốt một đời phàn nàn về khổ đau. Nhưng con người cũng có thể biến khổ đau thành một hành động yêu thương; đó là thái độ của Chúa Giêsu và cũng phải là thái độ của tất cả những ai muốn làm môn đệ Ngài.

Nơi nào có Thập giá, nơi đó có Thiên Chúa. Nguyện xin Chúa giúp chúng ta luôn tỉnh thức để nhận ra sự hiện diện yêu thương của Ngài ngay trong khổ đau, để giữa những giờ phút tăm tối và thử thách, chúng ta vẫn còn thấy được ý nghĩa của cuộc sống.

 

THỨ SÁU - Tl 4,32-40 - Mt 16,24-28

BÀI GỢI Ý 1:

Sách Thứ luật có lẽ được soạn đợt đầu tiên vào thế kỷ thứ 8 trước công nguyên do nhóm các thầy tư tế, sau đó được bổ túc trước thời lưu đày và sau thời lưu đày. Sau kinh nghiệm đắng cay về bao nhiêu cuộc loạn ly và nhất là về cuộc lưu đày mà dân Do thái phải trải qua, các tác giả của sách này muốn ghi khắc vào tâm trí người Do thái một niềm tin vững chắc vào Thiên Chúa. Họ muốn tuyên xưng rằng: chỉ một mình Thiên Chúa là Đấng có thật và bá chủ trời đất, các thần linh của những dân tộc chung quanh chẳng những yếu thế hơn so với Thiên Chúa mà thực sự lai chẳng hề có nữa, đó chỉ là những thần linh do con người tưởng tượng mà thôi – rồi chỉ một mình Thiên Chúa là Đấng yêu thương, chính Người đã làm những việc lạ lùng, đã phán với Israel, đã kén chọn tổ phụ và con cái Israel – chỉ một mình Thiên Chúa là Đấng mang lại hạnh phúc cho con người. Vì thế sách Thứ luật thiết tha kêu mời dân Do thái hãy tin nhận Thiên Chúa là Thiên Chúa duy nhất, hãy sống theo giao ước, để được mãi mãi an cư trong đất hứa.

Những quả quyết này cũng giống với những điều Chúa Giêsu kín đáo nói đến trong bài Tin Mừng : Ngài nói : “Ai đành mất mạng sống mình vì Ta thì sẽ được sống – nếu ai được lợi cả thế gian mà thiệt mất sự sống mình thì được ích gì”.

Câu nói của Ngài như có ý quả quyết : chỉ một mình Ngài mới ban sự sống cho con người được, ai tìm kiếm ở ngoài Ngài chỉ gặp thua lỗ và liều mất hết mọi sự mà thôi. Vì bên ngoài Ngài chỉ là con đường đưa đến sự chết và hư không. Vậy cả hai bài Kinh Thánh hôm nay đều có chung một quả quyết : chỉ một mình Thiên Chúa là Đấng có thật, là Đấng mang lại sự sống và hạnh phúc cho ta.

Do đó cũng chỉ có một con đường duy nhất ta phải chọn: đó là đi theo Chúa. Dĩ nhiên đây là con đường có nhiều khó khăn và đòi hỏi. Đối với dân Do thái, Thiên Chúa đòi họ theo đạo độc thần, từ khước đến cùng việc tôn nhận và bái lạy các ngẫu tượng của dân ngoại, từ khước mọi lối sống phù phiếm của dân ngoại. Đối với kẻ muốn làm môn đệ Ngài, Chúa Giêsu đòi hỏi họ từ bỏ bản thân, dứt khoát xa rời việc kiếm tìm mọi thứ thuộc về thế gian, và đi vào con đường thập giá như Ngài, đến nỗi liều mất chính mạng sống mình và chịu thua lỗ về hết mọi sự ở thế gian.

Nhưng con đường theo Chúa đầy gian khó ấy chắc chắn đưa đến hạnh phúc. Đối với kẻ chọn Ngài, Chúa lại ban thưởng bội hậu, có khi ngay trong hiện tại và nhất là vào ngày chung cuộc, khi Ngài đến trong vinh quang cùng với các thiên thần.

Việc Chúa Giêsu sống lai và mãi mãi đang sống trong nước Trời và đang hiện diện trong bí tích Thánh thể sau khi Ngài đi hết con đường thập giá là bằng chứng cho thấy mọi lời hứa của Ngài là thật. Ta cầu xin cho mình được kiên vững bước theo Ngài và đặc biệt xin ơn đức tin cho những tín hữu đã xa bỏ Chúa, dấn mình vào con đường của thế gian, nhưng con đường có thể dễ dãi, thong dong, nhưng chắc chắn là con đường không đưa đến hạnh phúc chân thật.

BÀI GỢI Ý 2 :

Trong bài trích sách Nhị luật, Môisen đã giảng cho dân Do thái về quyền năng cao cả của Thiên Chúa luôn luôn ngự trị trên suốt dòng lịch sử của dân Do thái. Môisen muốn cho dân xác tín rằng “trên trời dưới đất, chính Chúa là Thiên Chúa, chớ không có Chúa nào khác”.

Nhưng sự cao cả của quyền năng Thiên Chúa đó sẽ chỉ xuất hiện khi “Con người đến trong vinh quang của Cha Người cùng với các thiên thần của Người” còn khi nhập thể làm người, con Thiên Chúa tạm thời rời bỏ vinh quang đó để chấp nhận con đường thập giá.

Vì thế trong bài Tin Mừng hôm nay, liền sau khi mạc khải cho các tông đồ biết về cái chết khổ nạn của Ngài, Chúa Giêsu cũng muốn mạc khải về cái chết  và khổ nạn của các đồ đệ muốn theo Ngài : “Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá hàng ngày mà theo Ta”. Đoạn Tin Mừng này tiếp liền theo đoạn Tin Mừng hôm qua: sau khi xác nhận lời tuyên xưng đức tin của thánh Phêrô : “Thầy là đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”, Chúa Giêsu mạc khải cho các tông đồ về cái chết của Ngài : “Tại Giêrusalem Con người sẽ phải chịu nhiều đau khổ, do các thựơng tế, các vị lãnh đạo dân chúng, Con người sẽ bị giết đi...” lúc đó Phêrô theo phản ứng tự nhiên đã lên tiếng cản ngăn và bị quở trách : “Hỡi Satan, hãy cút đi, vì con không suy nghĩ như Thiên Chúa mà suy tưởng theo loài người”.

Phải, trong cái nhìn nhân loại thì khó mà hiểu và chấp nhận sự hy sinh chịu chết trên thập giá của một vị Thiên Chúa. Và cũng thế, theo suy tưởng của loài người thì khó chấp nhận sự hy sinh mạng sống để theo Chúa Giêsu. Nhưng lời Chúa đã rõ ràng : “Ai muốn theo Ta phải từ bỏ chính mình vác lấy thập giá...” Như kẻ bị kết án khổ hình thời xưa, bị người ta ghen ghét, bị người ta ruồng bỏ, bị người ta lên án mà theo Chúa.

Đây là giây phút chúng ta cần xét lại thái độ sống và những ước vọng riêng của mình. Khi dấn bước theo Chúa, chúng ta có sẵn sàng chấp nhận những hy sinh, chấp nhận đi qua con đường thập giá Chúa đã đi qua trước chúng ta, hay chúng ta chỉ theo Chúa khi được mọi điều may lành, được hạnh phúc vật chất, còn khi gặp khó khăn thử thách thì quay lại chống đối Chúa… Xin cho chúng ta được vững tin vào Chúa, chấp nhận sống như Chúa đã sống và sẵn sàng vác lấy thập giá mà theo Chúa.

BÁO TRƯỚC TỬ NẠN

(Mt 16, 21-27)

1. Suy niệm sự thật về Chúa Giêsu Kitô là ai ?

Có một bài thơ cổ do tác giả vô danh về "Trang Giấy Gấp Lại". Bài thơ này bằng tiếng Anh, nên khi chuyển dịch sang tiếng Việt chúng ta chỉ đọc lấy ý mà thôi, đại ý bài thơ như thế này :

"Trên gác nhỏ ngôi nhà mái lá

những giọt mưa trên mái lá.

Tôi vẫn mở những quyển tập cũ

bất chợt cho tôi gặp thấy

một trang tập đã bị gấp lại

và bên ngoài tôi đọc thấy

dòng chữ do chính tay tôi viết.  

lúc còn thiếu thời như sau :

Thầy giáo chúng ta bảo ta rằng

hãy tạm gác lại vấn đề.

Vì ở đây ngay trong lúc này

nó quả thật là khó hiểu.

Tôi mở trang tập bị gấp lại

đọc vấn đề tôi đã viết. 

Mỉm cười tôi gật đầu rồi nói

đúng vậy thầy giáo nói có lý

bây giờ tôi mới hiểu ra.

Có nhiều trang sách của cuộc đời

đã ghi lại thật khó hiểu.

bây giờ ta hãy xệp lại đây

và để lại nơi bên ngoài. 

thầy cao cả của chúng ta bảo

 hãy  để những vần đề này

nằm yên vì chúng thật khó hiểu,

rồi ngày kia trên thiên đàng

chúng ta hãy mở ra và đọc,

rồi chúng ta có thể nói

Thầy cao cả thật là có lý,

bấy giờ chúng ta mới hiểu.

Bài thơ này như là một kinh nghiệm sống, có những điều bây giờ trong cuộc đời chúng ta không thể hiểu, trên Thiên đàng đọc lại chúng ta sẽ hiểu. Điều Chúa Giêsu nói với các môn đệ trong Phúc âm hôm nay quả thật là khó hiểu, khó hiểu cho các ngài và cũng khó hiểu cho chúng ta hôm nay khi phải đối diện với điều mà Chúa Giêsu gọi là Thập giá. Trong cuộc đời "Ai muốn theo Thầy hãy từ bỏ mình vác thập giá mình mà theo Thầy”.

Bài Phúc âm hôm nay trích liền với bài Phúc âm tuần trước (Mt 16, 1323) trả lời cho câu hỏi "Các con bảo Thầy là ai ?", thánh Phêrô đã nhanh nhẹn trả lời "Thầy là Đức Kitô Con Thiên Chúa hằng sống". Đây là một lời tuyên xưng đức tin trọn vẹn, nhưng không phải do tự sức người của Phêrô, mà là do ơn mạc khải của Thiên Chúa Cha. Chúa Giêsu lúc đó đã khen Phêrô là kẻ "có phúc", vì được Thiên Chúa Cha chúc phúc mạc khải cho biết sự thật về Chúa Giêsu, và liền đó có thể nói Chúa Giêsu dã lên chức cho Phêrô, đặt ngài làm đá tảng nâng đỡ trọn vẹn Giáo hội của Chúa "Phêrô con là đá, trên đá này Thầy sẽ nay Giáo hội của Thầy". Nhưng sau đó, Phêrô đã không hiểu và sống trọn vẹn điều ngài đã tuyên xưng. Phêrô đã sa ngã và trở lại theo tâm thức tầm thường của con người là không chấp nhận Thầy cao cả về quyền năng mà bị hạ nhục, bị giết chết trên Thập giá ở Jerusalem. Vì thế, khi nghe Chúa nói về cuộc khổ nạn của Ngài tại Jerusalem,  thánh Phêrô đã cản đường “Lạy Thầy không thể thế được. Thầy sẽ chẳng phải như vậy đâu ?” Nhưng Chúa Giêsu trách Phêrô là satan, là kẻ cản đường, là kẻ thù của Chúa không hiểu trọn vẹn về Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa Nhập Thể chịu đóng đinh, chịu chết và sống lại. Con đường cứu rỗi phải đi qua Thập giá , Chúa Giêsu đã đi trọn vẹn con đường này và Ngài cũng muốn cho đồ đệ của Ngài đi theo con đường đó : "Ai muốn theo Ta hãy từ bỏ mình đi vác Thập giá mà theo Ta". Thầy cao cả của chúng ta có lý, bây giờ chúng ta không thể hiểu, chúng ta chỉ hiểu khi chúng ta được gặp Ngài trên thiên đường, như bài thơ đã nói "Thầy Chúng Ta Thật Có Lý" khi chúng ta mở lại những trang cuộc đời của mình với những khó khăn, những Thập giá, những điều khó hiểu trên thiên đàng.

Xin Chúa giúp cho mỗi người chúng con can đảm trung thành cho đến cùng mà đi trọn con đường Chú a muốn cho mỗi người đi qua với những vinh quang, nhưng với nhiều Thập giá đau khổ. Trong bài đọc II hôm nay (Rm 12,112), thánh Phaolô Tông đồ đã mời gọi mỗi người hãy dâng hiến đời mình làm của lễ sống động và thánh thiện làm đẹp lòng Thiên Chúa. Chúng ta hãy dâng hiến trọn cuộc đời làm của lễ dâng hiến sống động thánh thiện đẹp lòng Thiên Chúa. Xin Chúa giúp chúng con và củng cố Đức tin mà chúng con tuyên xưng qua kinh Tin kính.

2. Suy niệm về thực thể người Kitô hữu là ai ? 

Bài Phúc âm Chúa nhật XXI mời gọi chúng ta suy niệm sự thật về Chúa Giêsu Kitô là ai ? bài phúc âm Chúa nhật XXII mời gọi chúng ta suy niệm về thực thể người Kitô hữu là ai ? Hai điều này ăn khớp với nhau; nếu Chúa Giêsu Kitô là một nhà lãnh đạo chính trị, thì người Kitô hữu là một thành phần của đảng phái chính trị Kitô; nếu Chúa Giêsu Kitô chỉ là một vị tiên tri, thì những ai theo Ngài chỉ là một đồ đệ của một trường phái, một ý thức hệ. Chúa Giêsu Kitô là ai ? Có liên hệ với câu trả lời người Kitô hữu là ai không ?

Chúa Giêsu Kitô là Thiên Chúa, Đấng cứu rỗi con người qua con đường Thập giá. Là người Kitô, là môn đệ của Đấng chịu đóng đinh, ta phải sống như Thầy mình đã sống "Ai muốn theo Ta hãy từ bỏ mình vác Thập giá mình mà theo Ta". Không thề nào có một cuộc sống Kitô đích thực nếu không vác Thập giá Chúa "Ai muốn theo Ta hãy vác Thập giá mình mà theo Ta" và để không cảm thấy Thập giá Chúa đè nặng trên mình, chúng ta hãy bước vào trong bóng mát của cây Thập giá Chúa, hãy dâng hiến đời sống của mình hoà trong chính đời sống dâng hiến của Chúa Giêsu Kitô. Đây cũng chính là lời khuyên của thánh Phaolô Tông đồ: "Hãy hiến thân của anh em làm của lễ sống động và đẹp lòng Thiên Chúa" (Rm 12,12). Tâm thức trần thế và lý luận tự nhiên của lý trí nhìn nhận sự hy sinh sự từ bỏ chính bản thân mình như là một dại khờ yếu hèn nhu nhược.

Thánh Phêrô đã chấp nhận điều này là khi tuyên xưng chỉ có Chúa Giêsu Kitô là Con thiên Chúa, nhưng lại không chấp nhận khía cạnh hạ mình của Con Thiên Chúa, không chấp nhận Thập giá trong cuộc đời của Chúa, không chấp nhận việc Chúa chịu chết trên Thập giá nên đã ngăn cản Chúa đừng lên Jerusalem. Phêrô đã bị Chúa trách nặng lời: "Hỡi satan, hãy lui ra khỏi Ta vì con suy tưởng không theo cách thức của Ta, mà theo cách thức của loài người". Trước đó Phêrô đã trả lời cho câu hỏi của Chúa "Thầy là ai ?",đã tuyên xưng "Thầy là Đức Kitô Con Thiên Chúa hằng sống".

Chúa Giêsu muốn giúp cho Phêrô và các môn đệ khác có một Đức tin trọn vẹn hơn, một Đức tin vào Con Thiên Chúa gắn liền với mầu nhiệm Thập giá, nên liền đó Chúa mạc khải về cuộc thương khó của Ngài, vừa đồng thời mạc khải khía cạnh không thể không có trong đời sống người môn đệ là phải cùng vác Thập giá với Chúa "Ai muốn theo Ta hãy vác Thập giá mình mà theo Ta". Làm môn đệ của một vị Cao Cả là Con Thiên Chúa, để chia sẻ vinh quang danh dự thì chắc chắn sẽ có nhiều người tình nguyện và hăng say đi theo, nhưng đi theo một Con Người bị chối bỏ, bị đóng đinh vào Thập giá, phải chịu hy sinh từ bỏ cả mạng sống mình nữa, thì quả thật ít có người trung thành cho đến cùng. Thiên Chúa mà chúng ta tin theo còn là một vị Thiên Chúa đã được mạc khải cho chúng ta hay là chúng ta đã uốn nắn vị Thiên chúa đó theo ý riêng mình, theo mẫu mực lý tưởng riêng do chúng ta vẽ ra, và muốn Thiên Chúa phải tuân theo như vậy hay không? Đó là điều chúng ta phải thành thật nhìn nhận ra được những lầm lẫn mà chính chúng ta đã làm cho Thiên Chúa bị mất dạng, bị méo mó, không còn là đúng như Thiên Chúa đất được mạc khải trong Kinh thánh nữa.

Chúng ta đã cam kết làm môn đệ của Chúa, nhưng lời cam kết đó có thật trọn vẹn trăm phần trăm khi vui cũng như khịt buồn, khi được phúc cũng như lúc phải vác lấy Thập giá Hãy hiến dâng cuộc đời làm của lễ hy sinh, hãy đứng v, áo trong bóng cây rậm mát, anh em sẽ không còn phải bận tâm với bóng của mình. Hãy đặt cuộc đời của mình hoà nhập với cuộc đời của Chúa, hãy đặt hy sinh của mình hoà nhập với hy sinh của Chúa, hãy đặt Thánh giá của mình vào trong Thánh giá của Chúa, thì chúng ta sẽ là người đồ đệ đích thực của Chúa và không còn bận tâm với Thập giá mà mình phải vác lấy nữa. Lạy Chúa, xin giúp chúng con thực hành được điều này để chúng con trọn vẹn theo Chúa cho đến cùng trong niềm tin vững vàng. Amen.